PHI TU CA CA C1

Bốn phía đều đen nhánh một màu, gió lạnh vù vù mà thổi mạnh. Mai Tuyết Tình cảm thấy chính mình đang đi trong một con đường hầm không chút bóng người. Mai Tuyết Tình có chút sợ hãi.

Ta ở đâu nhỉ?

Đây là nơi nào?

Là đang trong mộng sao?

Nàng nhớ tới hôm nay là tuần năm, ông chủ tìm được nàng nói tăng lương cho nàng. Ông chủ sợ nàng bỏ việc nên dùng mọi thủ đoạn giữ lại, nhưng Mai Tuyết Tình vẫn vui vẻ không chút bối rối đứng lên.

Nàng nhớ kỹ mình đang mang theo ba lô đi dạo phố, mua thật nhiều lễ vật cho ma mẹ, nghĩ muốn về nhà ăn mừng.

Khi đnag đi trên đường, thuận tiện ghé vào công viên, trong đó có hồ trái tim, nàng ngồi xuống nghỉ chân.

Ở đây gần hai mươi bốn năm, Mai Tuyết Tình lần đầu tiên có thể tinh tế đánh giá cảnh sắc ở nơi này.

Mặt trời buổi chiều ngã về phía Tây, vài tia ánh nắng chiều nghiêng nghiêng đọng lại ở phía Tây bầu trời, gió đêm ấm áp vỗ nhẹ cành liễu bên hồ, mặt hồ gợn sóng lăn tăn.

Mai Tuyết Tình nghe cha mẹ nói, hồ nước lạnh Hàn đình đã nằm  chỗ này mấy ngàn năm không ai biết đến, nơi này từng cũ nát lạnh lẽo đến không chịu nổi, quản lý công viên quyết định tu sửa khiến nó sáng rực rỡ hẳn lên. Hồ nước này chính là nơi thần kỳ nhất, những tháng nắng hạn, hay mưa bão nó đều lạnh như thế.

Mai Tuyết Tình nhắm hai mắt lại, tham lam hưởng thụ cảnh đẹp tự nhiên.

Cố gắng lên!! Nàng tự cổ vũ chính mình. Chỉ là người mới mà nhanh chóng có chức vụ cao như vậy, thật không dễ dàng.

Đột nhiên, nghe thấy có người hô: “Con à, đừng giỡn nữa, sắp có bão rồi!.”

Mai Tuyết Tình trợn mắt nhìn, không thể như vậy, mây đen ở trên đỉnh đầu, đúng là trời tháng sáu, tựa như tiểu hài tử tính tình thay đổi thất thường.

Mai Tuyết Tình cầm lấy đồ vật, mới đi được nửa bước, sấm nổ lớn, mưa to tầm tả rơi xuống. Lui về sau Hàn đình, trên người đều ẩm ướt, dù sao cũng ướt rồi, không bằng về nhà luôn vậy. Lao ra khỏi Hàn đình, giẫm lên nhưng miếng đá to bản ven bên bờ hồ mà chạy.

Ai Nha”- Mai Tuyết Tình chưa kịp có phản ứng, dưới chân chơn trợt, cả người rơi xuống giữa hồ. Nàng ném đồ vật xuống, huy động hai tay, muốn trồi lên mặt nước. Nhưng dường như có cổ lực vô hình dùng sức kéo nàng xuống đáy hồ.

Rất lạnh a!

Nàng khi ngủ rất hay đạp rơi mền, đêm nào mẹ cũng đến phòng nàng giúp nàng đắp mền lên, hai mươi bốn năm, mỗi ngày đều như thế. Đêm nay, sao mẹ không tới?

Mẹ —-“- Nàng nhỏ giọng kêu.

Không người nào trả lời.

Mẹ–“- Nàng nâng cao âm lượng.

Vẫn không ai trả lời.

Mai Tuyết Tình sợ hại, sinh ra một loại cảm giác rất sợ hãi chưa từng có.

Mẹ…..”- Nàng ngăn tiếng nói, dùng hết khí lực toàn thân hô to.

Tỉnh rồi, tỉnh rồi, hoàng thượng, công chúa tỉnh dậy!”.

“Để ta xem”- Một thanh âm nam tính trầm ổn cùng với tiếng bước chân dồn dập tới gần.

Mai Tuyết Tình dùng sức mở mí mắt nặng tựa nàng cần, ánh mắt nhìn thấy khuôn mặt rất đẹp trai, lông mày rậm đen, hai tròng mắt sâu thẳm, sống mũi thẳng cao, đôi môi gợi cảm, trên trán lộ ra vẻ lo lắng, trong mắt tràn ngập đau lòng cùng trìu mến.

Mai Tuyết Tình chớp mắt mấy cái, xác định mọi thứ không phải ảo giác, cả người cảm giác không khỏe, đánh vào tinh thần, nàng dùng thanh âm cực kỳ lễ phép hỏi: “Ngài là ai vậy?”.

Hạng Ngạo Thiên dù sao cũng là người tập võ, mặc dù không dám nói là mắt nhìn được bốn hướng, tai nghe bát phương, nhưng đối với thanh âm cực kỳ mẫn cảm.

Nghe được âm thanh yếu ớt của Mai Tuyết Tình, hắn nhăn mặt một chút? Muội muội làm sao vậy? Ngay cả ca ca cũng không nhận ra ư? Chẳng lẽ rơi vào hồ đã gây ra một trận đả kích lớn?

Hắn mỉm cười, sủng nịch nói: “Không cần sợ, không có việc gì đâu, có hoàng huynh bên ngươi, cái gì cũng không cần sợ!”- Mai Tuyết Tình nhắm mắt lại, nàng có cảm giác rất mệt, mặc kệ là thật hay ảo, cũng phải chờ nàng tỉnh ngủ hơn đã.

Khai thái y, công chúa như thế nào lại hôn mê?”- Nhìn Mai Tuyết Tình vừa mở mắt sau đó lại nhắm, thanh tâm Hạng Ngạo Thiên không chút che dấu toát ra sự lo lắng.

Khai tháy y đến gần, cầm lấy cổ tay Mai Tuyết Tình, chậm một lát sau nói: “Hoàng thượng, vi thần đã xem, ngọc thể công chúa không có gì đáng ngại, chĩ cân chú tâm điều dượng, chỉ cần vài ngày là có thể khỏe lại.”

Vậy là không sao, ngươi lui xuống đi

“Hoàng thượng”- Khai thái y muốn nói nhưng lại thôi.

Lại còn có chuyện gì?”- Trong thanh âm lộ ra vẻ uy nghiêm

Vi thần không có chuyện gì cả”- Nhìn Hoàng thượng mãi chú ý đến người công chúa, lão thái y vô thức lui ra. Vừa đi vừa lầm bầm lầu bầm.

Liên nhi, xuống ngự phòng chuẩn bị chút đồ ăn cho công chúa.”

Vâng ạ”- Nghe được lệnh của hoàng thượng, Liên Nhi không dám chậm trễ, vội vã rời đi.

Những năm gần đây, hoàng thượng đối với công chúa cực kỳ sủng ái, trong cung ai cũng biết, ngay cả hậu cung phi tử cũng ghen tức, nhưng lại chẳg có cách nào, dù sao hai người đều do cùng một mẫu thân sinh ra vốn là huynh muội, huống hồ công chúa lại bị bệnh nặng. Có người đã chết do cố ý tranh sủng mà làm ra việc không nên làm. Cứ như vậy, phi tử có chút oán hận, oán hận công chúa lấy đi sự thương yêu của hoàng thượng.

Ông trời có mắt thì làm công chúa  khỏe hơn đi! Nếu công chúa xảy ra chuyện, hoàng thượng phải làm sao? Công chúa là người thân duy nhất của hoàng thượng.

Liên  Nhi trong lòng thầm cầu khẩn cho công chúa.

Trong phòng yên tĩnh, Hạng Ngạo Thiên âm trầm nhìn muội muội, mái tóc đen nhanh rơi trên trán. Hắn trăm tư khó giải, lúc rơi vào nước, muội muội rõ ràng đầu đội châu hoa, thân mặc váy màu tím mỏng lãnh đạm, khi cứu lên sao trang phục lại thay đổi?

Chẳng lẽ nàng không phải là muội muội? Nhưng nàng và muội muội giống nhau như đúc.

Hay là thích khách dùng thuật dịch dung?

Muội muội rơi vào nước chỉ trong nháy mắt, người nào có võ công cao như vậy chỉ trong một thoáng đã thay đổi dung nhan?

Huống hồ trong cung canh phòng nghiêm ngặt, thích khách vào cung không hể dễ dàng.

Tay Hạng Ngạo Thiên nhẹ nhàng xoa khuôn mặt Mai Tuyết Tình, làn da bóng loáng nhẵn nhụi, không phải là dịch dung. Nếu như nàng không phải muội muội, vậy muội muội đã đi đâu?

Sau này đành phải cẩn thẩn, lấy tĩnh chế động chậm rãi quan sát. Hạng Ngạo Thiên trầm tư.

Trong lúc ngủ mơ Mai Tuyết Tình loáng thoáng cảm giác được độ ấm của tay xoa trên mặt mình, là mẹ nàng sao!

Mỗi lần bệnh, mẹ bao giờ cũng ở bên cạnh nàng, rất yên tâm!

Hai hàng nhiệt lệ nơi khóe mắt chậm rãi chảy xuống.

Hạng Ngạo Thiên nhẹ nhàng lau đi lệ ở bên khóe mắt của Mai Tuyết Tình, phát ra tiếng thở dài.

Chuyện gì tới sẽ tới.

Không biết bao lâu, Mai Tuyết Tình mở mắt, hít thở sâu, duỗi thắt lưng. Thật thoải mái! Nàng lầm bầm lầu bầu.

Tinh tế đánh giá căn phòng, Mai Tuyết Tình mới ý thức được đây không phải nhà mình. Cố gắng khống chế tâm tình đang rối bời, cẩn thận hồi tưởng lại mọi việc.

Nàng rơi vào trong nước, lần đầu tỉnh lại, có người nói chuyện với nàng, mặc quần áo cổ quái, không!! Không phải quần áo, là hoàng bào màu vàng!! Giống hệt quần áo người cổ đại.

Là đang diễn xiếc sao? Hay nàng thật sự ở cổ đại? Người nước ngoài đã chứng minh là có đường hầm xuyên thời gian , lẽ nào chính mình cũng đã đi qua đường hầm thời gian?

Nàng không muốn nghĩ tới chuyện xuyên qua, cha mẹ nếu  không nhìn thấy nàng, chắc chắn sẽ lo lắng mà phát bệnh.

Mai Tuyết tự nhủ làm cho chính mình tỉnh táo, kế tiếp phải làm 2 việc:

Thứ nhất, làm rõ được mình đang ở đâu, sao lại đến nơi này.

Thứ hai, phải quan hệ thật tốt với mọi người ở đây nghĩ cách trở về.

Bằng kinh nghiệm làm việc của chính mình, thái độc xử sự trở nên tỉnh táo độc lập, xử lý chuyện này không phải là vấn đề lớn.

Nàng chỉ là một nữ tử, tay trói gà còn không chặt, ngươi ở nơi này sẽ không thương tổn nàng.

Công chúa, người tỉnh dậy rồi!”- Cửa bị đẩy nhẹ, một tiểu cung nữ tay bưng mâm tiến vào. Nàng vừa đi vừa nói chuyện, “Người làm mọi người sợ muốn chết, nếu người không tỉnh lại, hoàng thượng chắc sẽ không thể vào triều sớm!”

Khi đang nói chuyện, người đã đến bên cạnh giường Mai Tuyết Tình: “Công chúa, ăn nhanh bát cháo trắng này đi, người ngủ hai ngày hai đêm rồi!”

Mai Tuyết Tình giật mình, không nghĩ tới vừa tỉnh lại, chính mình đã biến thành công chúa. Mai Tuyết Tình muốn cười nhưng nàng cố gắng nhịn xuống.

Như vậy cũng tốt hơn so với biến thành một tên hành khất. Nếu trở lại thế kỷ 21, nàng sẽ viết lại kinh nghiệm sống trong khoảng thời gian này thành sách, chắc chắn sẽ làm cho mọi người cảm động.

Ngươi tên là gì?- Xem ra nàng ta vốn là cung nữ, thân phận không cao hơn mình, Mai Tuyết Tình không cần phải khách khí.

Công chúa, người lại lấy Liên Nhi ra làm trò đùa rồi, lát nữa, hoàng thượng đến, xem người còn giả bộ nữa không!”- Liên Nhi hờn dỗi.

Liên Nhi, ta….”- Mai Tuyết Tình tiếp tục suy nghĩ, có nên nói thật ra, người ở đây chắc chắn không tin, biết đâu lại gây ra thêm nhiều phiền toái, cứ giả bộ tiếp cho xong!

Liên Nhi, đầu ta rất cháng váng, cái gí cũng không thể nghĩ ra, chỉ nghĩ đến thôi đầu lại vô cùng đau đớn”- Mai Tuyết Tình không ngờ chính mình có khả năng diễn xuất thiên phú như vậy.

Công chúa, làm sao bây giờ, ta đi tìm hoàng thượng gọi Thái y tơi!”- Liên Nhi có chút nóng nảy.

Không cần, ta vừa ăn xong muốn hỏi ngươi số chuyện, ngươi nhất định phải trả lời rõ ràng cho ta!”- Mai Tuyết Tình bưng bát cháo lên ăn ngấu nghiến, “Đây là đâu, triều đại gì vậy?”

Đây là Vô Tâm cung của công chúa,  vốn là Thiên Long hoàng triều đời thứ 30”- Liên Nhi đàng hoàng đáp trả.

Thiên Long hoàng triều? Trong lịch sử không có triều đại này? Chẳng lẽ kiến thức của nàng lại thiếu! Mai Tuyết Tình thầm nghĩ.

Các ngươi phát hiện ra ta ở đâu?”

Trong hồ ở ngự hoa viên, công chúa đang trong Hàn đình nghĩ ngơi, thì trời mưa to, công chúa chạy bên hồ không cẩn thận rơi vào đó, may là hoàng thượng vừa đi ngang qua, lập tức nhảy vào trong hồ cứu người.

Tay Mai Tuyết Tình dừng lại, thầm nghĩ, vậy người rơi vào nước cùng lúc với ta cũng có kết thúc tương tự!

Ngươi khoan đã, ngươi mở miệng ra là nhắc hoàng thương, vậy hoàng thượng là ai? Có quan hệ gì với ta?”

Công chúa, ngay cả hoàng thượng mà người cũng không nhớ rõ sao? Ngài là hoàng huynh của người, mấy năm nay người liên tục bệnh hoàng thượng rất quan tâm, người cũng dựa dẫm vào ngài, lúc thì cùng nhau ở tẩm cung và thư phong, ngay cả đại điện cũng tùy ý ra vào, đến phi tử cũng phải ghen đó!

Ghen?”- Mai Tuyết Tình phun cháo ra, nơi này là nơi quái quỷ gì vậy! Xem ra sau này phải cận thận, đừng làm cho các phi tử trở thành địch nhân của nàng. Nếu không, muốn trở lại thế kỷ 21 sẽ càng khó khăn.

Hạng Ngạo Thiên đứng ở trước cửa, chứng kiến hình ảnh Mai Tuyết Tình phun cơm. Hắn nhăn mặt cau mày, muội muội chưa bao giờ ăn uống bất nhã như vậy.

Nàng rốt cuộc là ai?

Advertisements

PHI TU CA CA C2

Hạng Ngạo Thiên âm thầm đi vào phòng không phát ra tiếng động.

Liên Nhi hé mắt “Hoàng thượng…”- vội vàng quý xuống thỉnh an.

Đứng lên đi!”- Thanh âm uy nghiêm không lộ chút cảm xúc

Muội muội, cảm giác có đỡ hơn không?”- Chỉ có đối mặt với muội muội mà mình sủng ái nhất mới lộ ra nụ cười.

Mai Tuyết Tình nhìn thấy nma tử khí phách bất phàm đi về phía mình, thiếu chút nữa là làm rơi bát cháo. Vừa nhắc tào tháo, tào tháo đã tới. Nơi này xảy ra rất nhiều chuyện không rõ ràng, mà nhân vật mấu chốt đã tự tới.

Ca…. hoàng huynh…”- Cảm giác có chút không ổn, Mai Tuyết Tình vội vàng đổi giọng. Nàng nhớ tới cung cách Liên Nhi thỉnh an hắn.

Hạng Ngạo Thiên bước vội vài bước, đỡ nàng đứng dậy “Muội muội, hôm nay sao lại ở trước mặt hoàng huynh tỏ ra khách khí như vậy? Ngươi trước kia đâu phải như thế! Còn nữa, sau khi ngươi lớn lên, đã nhiều năm chưa từng gọi ta là ca ca, ta rất thích nghe, sau này cứ như vậy mà gọi!”

Mai Tuyết Tình vỗ vỗ ngực, ông trời ơi, thiếu chút nữa là lộ tẩy.

Động tác nhỏ vô thức, Hạng Ngạo Thiên sớm đã nhìn thấy.

Tay Hạng Ngạo Thiên nhẹ nhàng vén lọn tóc dài rơi trên khuôn mặt Mai Tuyết Tình: “Muội muội, ngươi nhất định phải khỏe mạnh đứng dậy, nếu không, phụ hoàng cùng mẫu hậu chắc sẽ không an tâm

Sống hai mươi năm, đầy là lần đầu tiên có nam nhân đối với nàng thân mật như vậy. Hai gò má Mai Tuyết Tình ửng đỏ. Để tránh né tên nam nhân xa lạ khiến mình bối rối, nàng vô ý hỏi: “Phụ hoàng và mẫu hậu đều ở đây sao?

“Họ đã tử hơn một năm rồi, ngươi sao lại quên?”- Hạng Ngạo Thiên đỡ lấy hai vai nàng, tinh tế đánh giả vẻ mặt của nàng.

Mai Tuyết Tình thành thật gật đầu, nhớ tới cha mẹ ruột của mình, trong nháy mắt, hai tròng mắt liền mọng nước, nhẹ nhàng nghẹn ngào đứng lên.

Hạng Ngạo Thiên ôn nhu đem nàng giam vào ngực, ôn nhu nói: “Đừng đau khổ, có hoàng huynh ở đây ngươi cái gị cũng không cần sợ hãi”- Hắn vỗ nhẹ vào lưng nàng.

Trong lòng vốn là đang ôm một nữ nhân xinh đẹp, thân thể mềm mại. Nàng so với muội muội Ngạo Sương đẫy đà hơn một chút, còn có cà mùi thơm rất tự nhiên trên cơ thể. Ngạo Sương nhiều năm uống thuốc, trên người chỉ tỏa ra mùi dược thảo thơm mát, chẳng lẽ sau khir ời vào nước, tất cả mùi thơm đã được xóa sạch.

Không ai có thể đoán ra suy nghĩ của hắn.

Mai Tuyết Tình đem đầu chôn sâu trong lòng ngực nam nhân xa lạ, chưa bao giờ cảm thấy ấm áp và an toàn như lúc này.

Không biết vị công chúa chưa từng gặp mặt kia là người thế nào, có một người anh trai làm tri kỷ như vậy thật hạnh phúc.

Xem ra, cuộc sống ở đây không quen thuộc như nàng nghĩ, chỉ có nam nhân cũng đã tin tưởng nàng hơn.

Hạng Ngạo Thiên như nhớ tới gì đó, hỏi: “Liên nhi, ngươi đã cho công chúa uống thuốc chưa?”

Hồi bẩm hoàng thượng, nô tỳ vừa mới đi xem, thuốc sẽ nhanh nấu xong ngay”- Liên Nhi cung kính đáp.

Ca…. ta không muốn uống thuốc, ngươi xem, ta hiện giờ rất tốt”- Mai Tuyết Tình từ nhỏ đã sợ uống thuốc, không cần phải nói nàng chẳng có cách nào đưa thuốc vào miệng. Vì để chứng minh lời mình nói, nàng vội vàng xuống giường, chạy đến bên Hạng Ngạo Thiên. Hoàn toàn quên đi thân phận công chúa của mình.

Hạng Ngạo Thiên sắc mặt không đổi lộ ra nụ cười.

Phảng phất cảm thấy điều gì đó, Mai Tuyết Tình cố ý lảo đảo vài bước, giả vờ muốn té.

Hạng Ngạo Thiên tay mắt lanh lẹ, đem nàng giam vào trong lòng.

Mai Tuyết Tình thuận thế đem đầu vùi vào lòng Hạng Ngạo Thiên, che dấu đi khuôn mặt nhỏ nhắn đang ửng hồn. Cảm giác có chút không ổn, nàng giãy dụa đẩy hắn ra. Xem ra Hạng Ngạo Thiên không có ý định buông tay, nàng nhẹ giọng nói: “Ca…”

Hạng Ngạo Thiên từ trạng thái thất thần liền quay lại phản ứng, đem nàng ôm lấy nhẹ nhàng phóng tới giường : “Ngươi tự xem lại mình đi, lại còn tỏ vẻ mạnh khỏe

Liên nhi, truyền Khai thái y đến Vô Tâm cung!”

Vâng ạ!”

Tay hắn nâng nhẹ mái tóc nàng, nói: “Khai thái y sẽ xem mạch cho ngươi, nếu như không có vấn đề gì lớn, sau này có thể giảm lượng thuốc hoặc bỏ luôn cũng được, như thế được chứ?- Không hiểu tại sao, hắn càng lúc càng thích an ủi nữ tử không rõ ràng này.

Uh”- Mai Tuyết Tình  không hiểu sao lại lưu luyến sự ôn nhu của hắn.

Có lẽ vì chính mình không có ca ca, từ sâu bên trong nội tâm hắn đối với nàng đều tốt. Không biết vị công chúa kia là người thế nào lại có vị tri kỷ ca ca, thật là hạnh phúc! Nếu hoàng đế nằm trong tay quyền sinh sát to lớn, nàng vốn không phải muội muội hắn, nếu hắn đem nàng lên giàn hảo thiêu thì làm sao đây!! Mai Tuyết Tình chột dạ nghĩ đến cái chết.

Mau xem công chúa thế nào rồi”- Chưa kịp thấy người đã nghe tiếng. “Sao lại không cẩn thận như vậy”- Dứt lời, một đám phụ nữ mặt mày giả bộ tươi cười hùng dũng tiến vào. Dùng đầu óc suy nghĩ nàng đoán ra bọn họ vốn là phi tử, người nào lại có can đảm lớn tiếng như vậy chứ.

Thẫm mỹ của hoàng đế này cũng không tệ, cưới một đám bình hoa! Mai Tuyết Tình thầm nghĩ.

Sư im lặng ấm áp bị phá vỡ, Hạng Ngạo Thiên có chút bực mình.

Các ngươi không biết công chúa đang nghỉ ngơi sao?”- Đối với phi tử, giọng nói của Hạng Ngạo Thiên lạnh như băng.

Phi tử không ngờ tới hoàng thượng đã ở đây, tất cả đều giả bộ đoan trang thùy mị đứng lên.

Ca… ta chút chóng mặt”- Mai Tuyết Tình xoa trán hỏi “Các nàng gọi ta là gì, ta có chút không nhớ gì cả!”- Dù  một người cũng chẳng nhận ra, nàng đành phải giả bộ hạ mình xuống.

Ngeh công chúa nói không nhớ gì cả, phi tử từ phía sau lần lượt giới thiệu bản thân. Ai cũng biết địa vị của công chúa trong lòng hoàng thường, nếu muốn hoàng thượng sủng ái, thì phải tỏ ra yêu quý công chúa.

“Ta là Lệ phi”.

“Ta là đông phi!

“Ta là nghi phi!”

“Ta là —— “

“Hoàng thượng, Khai thái y đến!” Ngoài cửa truyền đến giọng của Liên Nhi.

Thấy mở thái y tới, phi tử đều dạt ra hai bên

Khai thái y vừa muốn thỉnh an Hạng Ngạo Thiên: “Miễn lễ, miễn lễ, mau xem bệnh cho công chúa!”- Hạng Ngạo Thiên trong giọng nói tràn ngập bực ình.

Bản thân mình là một người tỉnh táo, mang trên mình thân phận hoàng đế, làm cho hắn biết cách che dấu tâm tư của mình. Mọi thứ đều lấy lợi ích quốc gia làm trọng, vì quốc thái dân an, hắn có thể hi sinh mọi thứ, kể cả những điều tốt đẹp cuộc sống bao gồm tình yêu.

Vì để bảo đảm chốn thâm cung bình yên, hắn cưới một đám phụ nữ chính bản thân lại không hề thương. Đám phụ nữ đáng thương này ngoài việc để hắn phát tiết dục vọng, thì không còn gì cần dùng đến. Ngay cả việc cùng các nàng nói chuyện.

Tiểu nữ nhân không rõ lai lịch này lại câu dẫn dục vọng hắn, mặc dù mọi chuyện còn trong điều tra. Nhưng nghe tiếng của nàng “Ca ca”, lại làm cho nội tâm của hắn rung động.

Đang cùng nàng vui vẻ thì bị một đám phụ nữ không biết trời cao đất rộng páh vỡ, làm cho hắn không thoải mái. Lão thái y trở thành công cụ hứng chịu cơn thịnh nộ của hắn.

Hoàng thượng, mạch công chúa không sao cả, chỉ cần điều dưỡng ít hôm thì không có gì đáng ngại”- Thái y do dự một chút nói tiếp: “Nhưng cũng rất kỳ quái, căn bệnh lúc nhỏ của công chúa cũng biến mất.”

Vậy là tốt rồi”- Hạng Ngạo Thiên đối với kết quả này cũng đoán được bảy tám phần. Căn bệnh của muội muội đã đi tìm danh y khắp nước, cũng chưa từng trị khỏi, không có khả năng khỏi hẳn mau như vậy. Điều đó càng chứng minh điều hắn thầm đoán, nữ nhân này không phải muội muội hắn.

Trái tim Mai Tuyết Tình kịch liệt tìm cách, nếu để lộ ra, mạng nhỏ của nàng sẽ không còn! Cũng may hòang thượng không truy cứu.

Thái y, ta bị chóng mặt, không thể nhớ rõ mọi chuyện, ngay cả tên mình cũng quên, không biết đã bị bệnh gì?”- Tiếp tục giả bộ, cầu mong thái y có lời giải thích hợp lý, làm thế này mọi việc sẽ càng hỗn độn như đành phải đương đầu ra mà tiếp tục gỉa bộ!

Không có vấn đề gì lớn, chẳng qua bị chấn kinh, không lâu sau sẽ khôi phục lại”- Lão thái y không dám nói thật, nếu hắn cho hoàng thượng, mạch tượng của công chúa vốn là đã thay đổi giống như của người khác, hoàng thượng không giết cả nhà hắn, cũng sẽ tuyên chỉ đem hắn đi lưu đày. Đành phải đem sự thật này đến tận quan tài vậy!.

Mọi người lui ra đi”- Hạng Ngạo Thiên ra lệnh nói,

Vâng ạ”- Âm thanh nghiêm chỉnh vang lên.

Công chúa, an tâm điều dưỡng, ngày mai bọn ta sẽ trở lại thăm ngươi!”- Phi tử đều nói.

“Thứ không thể tiễn xa, mọi người đi thong thả!”- Mai Tuyết Tình gỉa bộ giống như công chúa nói. Việc chóng mặt vốn là giả, thấy đám phi tử đó không còn ý định thưởng thức, đầu liền tỉnh lại.

Khởi bẩm hoàng thượng cùng công chúa, Ngạo Mai công chúa đến!”- ông trời a, sao lại thêm một vị khách không mời mà đến, đây vốn là tẩm cung để tịnh dưỡng lại trở thành phòng tiếp khác.! Mai Tuyết Tình âm thầm kêu khổ.

Đang suy nghĩ, thì một nữ tử tiến vào…

PHI TU CA CA C3

Nhìn thấy vị nữ tử, Mai Tuyết Tình mắt sáng ngời, dáng người nho nhã, ôn nhu, yếu đuối, vừa nhìn đã biết là vị tiểu thư có giáo dục, là một khuê nữ danh môn. Bất quá hình như luồng khí chất trên người nàng không khớp, xem bộ dạng của Ngạo Mai, cũng không thể đón đầu gió tuyết lớn. Có thể, nữ nhân cổ đại sinh ra đã là yếu đuối!

Thỉnh an hoàng huynh!”- Ngạo Mai nhẹ nhàng hạ bái.

Mau bình thân, hoàng huynh không phải đã nói với ngươi sao, người một nhà không cần khách khí

Vâng ạ, Ngạo Mai nhớ kỹ”- Ngạo Mai khư khư giữ lễ.

Sao người cổ đại lại lắm nghi lễ như vậy, ngay cả huynh muội trong lúc nói cũng phải giữ lễ, làm người ta cảm giác thật xa lạ. Hay chính mình là người thế kỉ 21, từ nhỏ đã theo chân cha mẹ làm nũng, lộ ra vẻ  mê mị của tiểu nữ nhi.

Người cổ đại ở chốn thâm cung này, vình viễn sẽ không bao giờ biết được sự thân tình ấm áp của người trong một gia đình.

Mai Tuyết Tình muốn lợi dụng cơ hội mất trí nhớ này, thay đổi hoàn toàn những hình ảnh ấn tượng của công chúa trước đây trong mắt mọi người, mặt khác lại có thể thoát khỏi tiểu tiết trốn cung đình, hai là có thể sống theo cách mình muốn.

Trở về thời đại này, nàng phải suy nghĩ cân nhắc thật kỹ.

Tỷ tỷ, người khỏe hơn chưa?”- Ngạo Mai trong lúc nói chuyện trong mắt ngập đầy lệ quang.

Nước mắt kia vốn dĩ là chân thành, phát ra từ nội tâm. Không giống bọn phi tử hư tình giả ý, dụng tâm kín đáo.

Mai Tuyết Tình thầm phán đoán, Ngạo Mai này cùng vị công chúa yểu ớt kia chắc chắn thâm tình rất tốt.

“Muội muội, ta không sao, ngươi đừng khóc”- Mai Tuyết Tình sụt sịt mũi, Ngạo Mai đứng bên giường, cùng Mai Tuyết Tình ôm nhau mà khóc. Mai Tuyết Tình nhất thời không nhịn được khóc to lên.

Tiểu cung nữ Liên Nhi dùng tay áo lau đi lệ. Chủ tử mặc dù đã mất trí nhớ, nhưng tình cảm đối với công chúa Ngạ Mai không hề thay đổi, thật sự là hiểu! Sau này, các nàng có thể cùng nhau chơi đùa, chủ tử có bạn, Ngạo Mai công chúa cũng không cô đơn. Ngạo Mai công chúa quả thật rất đáng thương, tuổi còn nhỏ, mẫu phi đã qua đời, trong cung lại không ai quan tâm tới, vốn là cùng chủ tử gắn bó tương thân tương ái lớn lên. Nghĩ đến điều này, nước mắt Liên Nhi rơi xuống ngày một nhiều.

Hạng Ngạo Thiên nhìn thấy tất cả, nội tâm có chút chua xót, muội muội giả này tình cảm toát ra là chân thật. Ngạo Mai và Ngạo Sương thâm tình trước giờ vẫn tốt, mặc dù cùng cha khác mẹ, nhưng không gì có thể ngăn trở được, lại càng không dễ có ở chốn thâm cung đại viện này.

Mấy ngày nay hắn rất lo lắng, nếu Ngạo Sương yểu mệnh mất đi, Ngạo Mai chắc bị đả kích không nhỏ. Xem ra, y bây giờ không cần lo lắng sợ Ngạo Mai cô độc.

Hậu cung ít đi một việc, hắn có thể an tâm lo triều chính. Bao nhiêu ngày hắn không lâm triều rồi? Hạng Ngạo Thiên ảo não lắc đầu.

Nhưng muội muội Ngạo Sương rốt cuộc đã đi đâu, vì sao lại không có tin tức gì? Hạng Ngạo Thiêu ở Vô Tâm Cư nghe các nàng nói chuyện gì đó, đáy lòng nhớ tới muội muội.

Một lúc lâu sau, Vô Tâm Cung mới an tĩnh trở lại. Hạng Ngạo Thiên trở về phòng phê duyệt tấu chương, Ngạo Mai cũng quay về tẩm cung chính mình nghỉ ngơi.

Sau khi chắc chắn trong phòng chỉ còn Liên Nhi, Mai Tuyết Tình hỏi: “Liên Nhi, ngươi theo ta bao nhiêu năm rồi?”

Thưa công chúa, tính đến nay, nô tì theo công chúa 10 năm rồi!”.

Sau này, đừng tự ý xưng là nô tỷ, ta nghe không thoải mái, còn nữa, đừng giống như bà già, liên tục nói thưa công chúa, thưa công chúa, ngươi không mệt sao?”- Mai Tuyết Tình sử dụng uy quyền thứ bậc trong cung ra lệnh.

Liên Nhi cười, sau khi công chúa tỉnh lại, tính tình lại thay đổi nhiều như thế! “Nô tì theo công chúa hơn 10 năm, trước giờ vẫn quen như vậy”.

Lại nô tỳ, ngươi tự đánh mình đi”- Mai Tuyết Tình cố ý đùa nàng.

Nô…. Liên Nhi không dám, công chúa tha mạng!”- Liên Nhi sắc mặt đại biến, quỳ rạp xuống đất, công chúa chưa từng đánh nàng, hôm nay sao lại làm như vậy!

Mai Tuyết Tình vội vàng nâng nàng dậy: “Ta chỉ nói đùa thôi, xem ngươi đi chưa gì đã bị dọa! Công chúa các người… không, ta trước kia có đánh ngươi sao?”

Công chúa chưa bao giờ đánh chúng ta, không giống phi tử, thường xuyên trút giận lên hạ nhân”.

Khoan đã, ngươi nói chậm một chút, ngươi mới vừa nói, chúng ta, chẳng lẽ còn có người khác sao?”- Mai Tuyết Tình không xác định hỏi.

Vâng ạ, công chúa còn bốn vị cung nữ, tổng cộng là năm người hầu hạ công chúa

Nhiều người như vậy, vậy họ đâu rồi?”

Các nàng đang nấu nước. chuẩn bị mời công chúa thay quần áo tắm rửa”.

Mau kêu các nàng dừng lại, ta có chuyện muốn nói”- Công chúa này thật là phiền phức, 5 người hầu hạ một người, quả là lãng phí sức lao động, chưa kể đến tài chính chi tiêu, bí mật sẽ rất khó giữ nếu để nhiều người biết, vạn nhất nàng để lộ sơ hở, thì mọi chuyện sẽ lộ ra nhanh chóng.

Vậy ta đi thỉnh các nàng đến phòng, để công chúa nói chuyện”- Liên Nhi nói.

Được ngươi đi đi, ta sẽ tới sau”- Đột nhiên, Mai Tuyết Tình nhớ tới cái gì vội kêu lên: “Liên nhi, ngươi chờ một chút… ta mặc quần áo gì đây?”- Cúi đầu thấy chình mình mặc quần áo màu trắng tinh khiết, giống như áo ngủ, làm sao đi ra ngoài gặp người.

Liên Nhi cười, chỉ tay qua mặt  bên kia của phòng, bên trong vách tường có một cái hốc lớn, Liên Nhi đi qua mở ra, Mai Tuyết Tình trợn mắt há hốc mồm, quần áo nhiều như vậy đầy cả một tủ, lục lam chàm tím vàng xanh nước biển, đủ bảy sắc cầu vồng, không hổ danh là công chúa, thật là khác người.

Mai Tuyết Tình không thích hồng lục vì nó vô cùng chói mắt, nàng chọn ống quần màu lam nhạt, phía trên là tiểu sam tinh khiết màu trắm, không nói gì coi như vừa người, nàng cảm thấy thậ là may mắn, sơ hở lớn nhất cũng không còn

Mai Tuyết Tình xoay người cười gian, vôt ình ngẩng đầu thấy bộ quần áo sạch sẽ thế kỷ 21 của mình cũng ở trong. Thấy chủ tử nhìn quần áo đến ngẩn người, Liên Nhi vội vàng giải thích: “Là quần áo của công chúa khi hoàng thượng cứu lên, hoàng thượng phân phó, muốn ta giặt sạch sẽ rồi giữ lại”.

“Oh”- Thật đúng là một nam nhân tỉ mỉ.

Bốn cung nữ bị gọi vào tiền thính, Mai Tuyết Tình tinh tế đánh giá, nhìn dung mạo thì tuổi của mấy tiểu cô nương không lớn. “Trình tự đi lên giới thiệu bản thân một chút”- Lập tức nàng ý thức có gì đó không ổn, vội chỉnh lại lời nói: “Các ngươi có mấy người, từng người bước lên, nói tên mình, bao nhiêu tuổi rồi

“Ta gọi là Tiểu Thanh, mười bốn tuổi.”

“Ta gọi là Tiểu Đào, mười ba tuổi.”

“Ta gọi là Tiểu Cửu, mười hai tuổi.”

“Ta gọi là Tiểu Hồng, mười bốn tuổi.”

Tuổi nhỏ như vậy, ở thế kỷ 21 các nàng chắc chắn sẽ sống mà không phải lo gì cả, suốt ngày chỉ hưởng khoái lạc trên thế giới, hoặc cùng cha mẹ hưởng thụ thiên luân chi lạc, mà các nàng? Ở thời này, trọng nam kinh nữ thì không nói, lại cướp đi quyền lợi của các nàng, thật không công bằng, Mai Tuyết Tình vì các nàng mà bất bình.

Liên Nhi, chúng ta có tiền không?”- Mai Tuyết Tình hỏi.

Có, ở đây ạ!”- Liên Nhi nhanh chân lẹ tay, xoay người đi vào trong phòng, ôm ra một cái hộp vàng tươi.

Mở ra, chia làm bốn phần, đưa cho bốn nàng, rồi hạ lệnh cho phép họ về nhà đi”- Mai Tuyết Tình ra lệnh nói.

Công chúa, như vậy không được, đây đều là tổng quản hậu cung đưa vào, chúng ta không thể phá đi quy củ”- Liên Nhi nhắc nhớ nói.

Hậu cung tổng quản là ai?”

Là Lưu công công hầu hạ hoàng thượng”

“Oh”- Mai Tuyết Tình trầm tư một chút nói. “Vậy chuyện này để qua một bên, đợi vài ngày nữa, ta tự đi tìm hắn hỏi, bât quá, hôm nay ta có mấy yêu cầu với các ngươi. Thứ nhất, không ở trước mặt ta xưng nô tỳ, thứ hai, sau này khi nói, không cần câu lễ tiểu tiết, càng không chấp nhận việc quỳ. Sau này chúng ta như tỷ muội sống chung với nhau, biết không?”

Bốn tiểu nữ nhi đều nhìn ta, ta nhìn ngươi, không ai dám lên tiếng